Làng nghề "khát" nước sạch

Bạn thích bài này ?
Nghề mộc truyền thống phát triển đã giúp người dân xã Chàng Sơn (Thạch Thất-Hà Nội) có cuộc sống khá đầy đủ. Tuy nhiên, nhiều năm nay, hàng nghìn hộ phải sống trong tình trạng thiếu nước sạch trầm trọng…

Ngoài làm mộc còn có nghề... bán nước

Về Chàng Sơn, hình ảnh dễ nhận thấy nhất là những thùng phuy bằng nhựa màu xanh xuất hiện ở khắp nơi, trong sân, ngoài ngõ, trên những chiếc xe cải tiến chạy quanh làng… Hỏi ra mới biết, những thùng phuy đó dùng để chứa nước sạch. Chưa bao giờ người dân Chàng Sơn lại "khát" nước trầm trọng như thời điểm này, nước máy vẫn là niềm mơ ước của họ, trong khi giếng khoan dù đã khoan sâu đến hơn 30m cũng chẳng có đủ nước mà dùng.

Nước sinh hoạt của hơn 2.000 hộ dân đều phải mua từ các xã lân cận. Trung bình mỗi người phải mất gần 500.000 đồng tiền nước mỗi tháng. Những chuyện bi hài trong cuộc sống của người dân cũng nảy sinh từ đó. Bà Nguyễn Thị Vang ở thôn 1 tâm sự: "Nhà tôi chỉ có hai vợ chồng, các con đều đã ở riêng. Chi phí mua nước sạch lên đến gần 1 triệu đồng/tháng. Nước người ta mang từ các xã Kim Quang, Bình Yên sang bán với giá 25.000 đồng/2 phi (mỗi phi 150 lít). Mặc dù phải bỏ ra số tiền không nhỏ nhưng hai vợ chồng tôi vẫn không đủ nước dùng. Chúng tôi phải tiết kiệm bằng mọi cách, nước rửa rau tận dụng để rửa chân, tay… Thậm chí còn giữ lại để rửa ấm chén, bát đĩa, rồi tiếp tục tận dụng khi đi vệ sinh. Khổ nhất vào là mùa hè, đàn ông phải hạn chế… tắm. Cứ khoảng 3 - 4 ngày tắm một lần để nhường nước cho vợ con cũng như dùng vào những sinh hoạt cần thiết hơn".

Chính vì thiếu nước mà ở Chàng Sơn xuất hiện một nghề mới, nghề bán nước. Trong xã có 7 nhà đào được giếng có nước. Cũng vì nhu cầu của hàng xóm, láng giềng mà họ chở nước kéo đi khắp làng để bán. Công việc này theo họ là "cực chẳng đã" bởi mỗi khi nhận tiền của hàng xóm cũng thấy áy náy. Chị Thanh ở thôn 2, tâm sự: "Tôi cũng chẳng mong muốn làm nghề này, mặc dù thu nhập không hề thấp. Xã chúng tôi không nghèo nhưng nếu tình trạng thiếu nước sạch vẫn cứ tiếp diễn sẽ hạn chế rất lớn đến sự phát triển của làng nghề…".

Chấp nhận sống... bẩn

Ô nhiễm môi trường, bệnh tật ngày càng gia tăng là điều tất yếu khi thiếu nước sạch. Người dân Chàng Sơn rửa rau cũng không dám "quá tay" và nhiều lúc phải chấp nhận ăn… bẩn. Nước ăn còn chẳng có thì lấy đâu ra nước để rửa sân, rửa đường. Vòng quanh thôn, hệ thống cống rãnh đen ngòm, mùi xú uế bốc lên nồng nặc. Vào mùa hè, người dân Chàng Sơn khốn khổ vì bị mùi cống rãnh "tra tấn".

Ông Dương Văn Minh, Phó chủ tịch HĐND xã cho biết: "Người dân thường mắc các bệnh da liễu, tiêu chảy, sốt xuất huyết, đau mắt… Tất cả là hệ lụy của việc thiếu nước sạch. Ăn uống, sinh hoạt không đảm bảo vệ sinh nên không tránh khỏi bệnh tật. Năm 2008 - 2009, xã gặp rất nhiều khó khăn khi dính phải dịch tiêu chảy".

Với đặc thù là làng nghề tiểu thủ công nghiệp, mỗi ngày, Chàng Sơn thải ra từ 8-10 tấn rác, trong đó chủ yếu là rác công nghiệp. Tuy chưa có con số thống kê cụ thể nhưng chỉ nhìn bằng mắt thường cũng dễ nhận thấy lượng bụi trong không khí ở Chàng Sơn là rất lớn. Điều này ảnh hưởng không nhỏ đến nguồn nước vốn đã ít ỏi của Chàng Sơn. Ngày mưa, nhìn thấy váng trong nước nên có hứng được cũng không dám dùng để ăn uống, sinh hoạt vì sợ bị ô nhiễm. Xã đã thành lập một tổ môi trường hàng ngày làm nhiệm vụ thu gom, vận chuyển rác thải ra bãi tập kết của làng.

Phó chủ tịch UBND xã Chàng Sơn, ông Nguyễn Kim Toàn cho biết: "Xã có 7 thôn với 2.063 hộ, 9.000 khẩu. Hiện, khoảng 80% số hộ phải đi mua nước sinh hoạt. Tình trạng ô nhiễm môi trường, nguy cơ dịch bệnh đã trở nên báo động".

Trước nhu cầu cấp thiết về nguồn nước sinh hoạt của người dân, Phó chủ tịch UBND TP. Hà Nội Trịnh Duy Hùng đã yêu cầu huyện Thạch Thất rà soát các dự án cung cấp nước sạch đã và đang thực hiện trên địa bàn, đặc biệt là điểm "nóng" Chàng Sơn, nơi thường xuyên xảy ra tình trạng thiếu nước sinh hoạt thì cần khẩn trương lập dự án cấp nước sạch.

Nguồn: Kinh tế nông thôn

Bình luận